pacman, rainbows, and roller s

Tất nhiên không thể ngồi im chịu chết, nhưng tình thế lúc này thật là ngàn cân treo sợi bún, cả bọn nhìn nhau hoảng loạn!
Lúc này, Trư mới thể hiện bản lĩnh của mình, chàng khẽ đứng dậy, vuốt nhẹ mái tóc xoăn rồi hất sang 1 bên làm thành kiểu 4 - 6, mặt chàng ngẩng cao, đôi mắt “giết người” chớp nhẹ và nhẹ nở một nụ cười lãng tử:

- Tiểu thư chẳng phải là người vừa bón phở cho ta chăng?

Ngay lập tức, "Hút hồn đại pháp" phát huy công lực, cô nàng mở to mắt trân trối nhìn Trư, mồm nàng há to, đớp đớp trong không khí mà chẳng thốt được nên lời.

Không để một phút cho quân địch hoàn hồn, Trư liên tiếp tung “36 kế tán gái” đọc trên 24H khiến yêu nữ hoàn toàn ngớ ngẩn và lẩn thẩn toàn tập, chỉ biết dựa vào song sắt nhìn Trư đọc tiếng Anh ra tiếng Ả-rập... cổ: “Oh man! I luv u mất rồi, my sweetie-babe!”.

Chẳng bỏ lỡ cơ hội quý giá này, Đường lập tức mon men đến gần trong khi yêu nữ vẫn còn đang mê mệt. Vận dụng chiêu thức phá "fec-mơ-tuya bảo mật" đã từng khiến mình nổi danh trên các fo-rum của hacker toàn thế giới, Đường nhanh chóng tháo được cái dải rút treo chùm chìa khóa rồi lẳng lặng bò vào phía trong ngắm trần nhà, huýt sáo.

Trư thấy đồng bọn đã hành động xong, bèn lả lướt thêm với yêu nữ một câu:

- Ta khát quá, nàng có thể lấy cho ta một lon cocacola tăng lực vị chuối tiêu được không?

Yêu nữ e lệ: “Dạ, được anh” (như kiểu con bé đóng quảng cáo dầu gội đầu có họ hàng với nó không bằng), rồi lảo đảo bước ra. Đợi cho yêu nữ đi khuất hẳn, Trư mới ra hiệu cho Đường mở khóa, cánh cửa được mở tung khiến mọi người phải cố gắng lắm mới kìm tiếng reo hò sung sướng. Không chậm trễ, Tôn ra hiệu bảo mọi người trật tự xếp hàng một, nắm tay nhau bước ra ngoài.

Cũng may lúc này đã nửa đêm, chỉ có mỗi yêu nữ nọ canh gác, vì vậy cả bọn thoát ra ngoài khá suôn sẻ. Số người bị bắt trước đó cảm ơn hội của Tôn rối rít, sau đó, người thì xe ôm, người thì xích lô, người chạy bộ, sang hơn bắt taxi, mỗi người một hướng dông thẳng.

Lại nói về tên chủ quán, Khạc-Xong-Nhịn-Nhổ vốn là tay giang hồ lâu năm, luôn cảnh giác cao độ và có một giác quan thứ 6 nhạy bén tuyệt vời, tuy nhiên do hôm nay uống hơi nhiều sữa đậu nành nên hắn cũng ngà ngà say. Đang mơ màng trong giấc mộng được làm hoàng tử ếch, chợt có một lão già đầu tóc đen thùi lùi xuất hiện chỉ thẳng vào mặt hắn nói:

- Dậy đi con chó, bọn nó trốn hết rồi!

Nhổ choàng tỉnh, vẫn còn tiếc vì chưa được gặp công chúa, nhưng nhớ lại lời lão già trong mơ (trông mặt quen lắm, giống người bố quá cố của hắn thì phải), hắn bèn thức dậy kiểm tra. Mới bước ra khỏi phòng ngủ vài bước, đã thấy con yêu nữ tay cầm chai coca, vừa hát vừa đi loanh quanh bên chậu rửa bát (hậu quả do Trư ra tay quá nặng), hắn biết ngay có chuyện xảy ra.

Khoác vội chiếc áo choàng gấu pool mầu hồng quen thuộc, hắn nhảy lên con Babetta 250 mm3 (mili phân khối), đạp phành phạc rồi phóng đi... Chẳng mấy chốc hắn đã thấy hội của Tôn đang cong đít đạp 3 bánh đằng xa.

Nhưng ở đây phát sinh câu hỏi: Tại sao Nhổ lại có thế bắt kịp hội của Tôn một cách nhanh chóng vậy? Câu trả lời là sau khi thoát ra dễ dàng, cả bọn mới chợt nhớ đến đống hành lý, tiền bạc, gối ôm, gấu bông và cả chìa khóa mấy chiếc xe nữa nên đành quay lại lấy, vì vậy mới có sự chậm trễ này.
Lại nói về cuộc đuổi bắt! Nghe tiếng động cơ ầm ầm phía sau, Tôn Ngộ Độc quay lại nhìn và hết hồn khi thấy có người đuổi theo.
Một gã to cao lực lưỡng, tay vít ga, tay cầm chiếc thước kẻ to tổ bố khua điên loạn, trên cổ hắn, áo choàng pool bay phấp phới trông chả khác một hung thần. Cả hội cố hết sức đạp mà không thể nào kéo dài được khoảng cách, bởi một lẽ gian đơn: xe thô sơ sao sánh được với động cơ 1/2 sức ngựa...

Thấy tên chủ quán sắp đuổi kịp, cả bọn vô cùng sợ hãi, bủn rủn chân tay. Những tưởng tương lai được làm bò Úc đang hiện dần trong bát phở, nhưng nhờ mưu trí Tôn mới nẩy ra một ý... Tôn mới bảo cả bọn dừng lại, đợi tên chủ quán tới rồi hất hàm hỏi hắn:

- Ê, mày là ai mà đuổi bọn tao?

- Chúng mày chết đến nơi rồi, tao là chủ quán Phở Sướng đây!

- Sao bọn tao chưa gặp mày bao giờ, có đúng mày là chủ quán phở Sướng không đấy? Có cái gì đảm bảo mày là chủ quán Phở Sướng?

Thật chả ngờ, Tôn mưu mẹo lại gặp thằng cẩn thận quá đỗi, Nhổ nghe nói vậy liền giở giấy phép đăng kí kinh doanh ra, có tên chủ sở hữu và dấu chứng nhận của phường đỏ chót đàng hoàng.

“Cái thằng này hãm tài thật” - Tôn lại chửi thầm. Nao núng trong vài giây, Tôn lập tức nghĩ ra một chiêu nữa (dân chơi cơ mà, đâu dễ đầu hàng như thế):

- Nhưng mày chơi bẩn, nếu không nhờ con Ba-bét-ghẻ kia thì sao mày đuổi được tao? Có ngon tao với mày đua bằng xe 3 bánh? Nếu mày thắng chúng tao xin theo mày về chịu chết, nếu không mày phải để chúng tao đi!

Chiêu này của Tôn quả vô cùng hiểm hóc, Khổng Minh sống lại cũng phải nhận làm sư phụ. Bị khích đúng chỗ ngứa, tên chủ quán dựng chân chống giữa con Babetta, khóa cổ khóa càng, rồi lớn tiếng:

- Làm sao tao phải xoắn, đua thì đua!

Tôn cười thầm trong bụng, ra hiệu Trư đưa xe cho hắn (con xe này mua chợ Giời, hàng Tầu lại sản xuất tại Cam-pu-chia).

Cả hai cùng lên xe, hai chiếc 3 bánh vút lên. Thế trận ban đầu có vẻ nghiêng về Nhổ bởi hắn đi xe máy từ nãy, chẳng mỏi mệt gì. Nhưng dần dần, với bản lĩnh của tay đua cừ khôi, Tôn núp gió, bó vỉa một cách điêu luyện giành thế cân bằng. Khi chỉ còn mấy trăm centimet nữa là tới đích, Nhổ tức tối dồn hết sức bình sinh đạp mạnh...

Do đi phải xe lởm, Nhổ đã to con lại đạp quá mạnh khiến xe bị mất lái, đâm vào cột điện. Tôn giành chiến thắng trong sự thán phục của bè bạn và hội cổ vũ của đội quân bán bánh mì đứng hai bên đường.

Sau vụ đấy, Nhổ phải đền tiền cho Trư mua xe mới và để bọn Tôn đi, ít ra hắn cũng đã xử sự như một người đàn ông chân chính. Về sau, nghe giang hồ đồn đại, Nhổ về đóng cửa quán phở, mở hiệu bán xe 3 bánh và và cạch trò đua xe. Các yêu nữ trong quán được điều động ra đứng cạnh xe để câu khách, từ đó nghề người mẫu quảng cáo cũng ra đời...

Ngày gà, tháng bò, năm con Dần.

Hôm nay cả hội đặt chân đến một đất nước vô cùng xa lạ nằm lẻ loi giữa một vùng núi rừng cheo leo và heo hút. Lạ lùng thay, ở đây tuyệt nhiên không có bóng dáng đàn ông, chỉ có các bà các cô lượn lờ như cá cờ hàng giờ trong những bộ quần áo “hững hờ” (nghe khiếp nhờ).

Từ lúc đặt chân đến cửa khẩu, cả hội đã trông thấy biển báo: “Tây Lương Lesbian Country - Cấm: boys, man, gay lai vãng!”.
Một khó khăn mới đặt ra: chỉ có cách vượt qua Tây Lương mới đến đích được, vậy mà pháp luật nước này lại cấm đàn ông.
Đường đi lấy sách quả gian nan, thế mới biết kiếm tiền thật khó. Nghĩ vậy, tự nhiên Tôn thấy cay cay nơi sống mũi, thương cha mẹ vô bờ...

Vậy là chỉ còn cách giả gái để qua đi tiếp. Thật may Trư lúc nào cũng mang theo son phấn, kẻ mi, phụ tùng nội thất... (để làm quà dụ các em) thành ra việc giả gái cũng không đến nỗi nào.

Mọi chuyện có lẽ đã diễn ra suôn sẻ nếu không có sai lầm của Sa. Số là, khi đi “giải quyết”, Sa lại “đi” ở tư thế đứng. Điều này tất nhiên không thể thoát khỏi cặp mắt soi mói của dân bản địa, ngay lập lức cả hội bị đưa tới hoàng cung chờ phán xét của nữ vương.

Nói đến nữ vương, nàng vốn là một tiêu thư khuê các, nhan sắc vẹn toàn, cầm - kì - thi - họa - audition đều giỏi cả. Thời đại học, nàng là hót-gơn có tiếng, tuy có nhiều người theo đuổi nhưng nàng chỉ yêu duy nhất một anh học khóa trên.

“Vậy mà không ngờ, đến hót-gơn như em mà nó cũng đá, em căm thù tất cả bọn đàn ông trên đời...” - nàng tâm sự với tác giả như vậy.

Sau khi bị phụ tình, nàng thành lập bang bao gồm các cô gái có cùng hoàn cảnh. Thế rồi, qua nhiều lần offline với nhau, các nàng dần trở thành les lúc nào không hay. Bang ngày một phát triền nhưng lại bị xã hội ghẻ lạnh kì thị, vì vậy, nàng quyết định đưa cả bang lên một vùng núi hẻo lánh lập quốc gia riêng lấy tên là Tây Lương và trở thành nữ vương.

Lại nói về hội của Tôn, sau khi bị dẫn đến gặp nữ vương, cả bọn bị xử theo luật cũ: Đã vào Tây Lương, nhất quyết không thể là đàn ông" (nghĩa là sẽ bị "phẫu thuật" để trở thành “thái diến” - xin lỗi, thái giám).

Trăm ngàn lời xin xỏ và biện minh đều không ăn thua, ngay cả "Hút hồn đại pháp" và “36 kế tán gái” của Trư lão đệ cũng chỉ như gió thoảng, tuyệt nhiên không lay động được tảng đá lesbian này. Cả hội bị tống vào ngục chờ ngày hành quyết.

Nỗi thống khổ của Tôn-Trư-Sa-Đường bay lên tận trời xanh, đập vào bệ ngọc của Ngọc Hoàng nghe bình bịch. Ngọc Hoàng thấy thương tình bèn ra lệnh cho Táo Giấc mơ xuống trần trợ giúp. Tối đó Táo nhập vào giấc mơ của nữ vương...

... zZz... trong giấc mơ... zZz...

Táo nói:

- C0n gáj, k0n có thấy đ4u l0`ng khi bị xà hộj gHẻ lạNh, c0n Có thấy c0^ đƠn kHj Fải sốNg tr0ng tHứ tj`nh kảM bệNh hOạn và giả tẠo h4y ko?

(Táo hay chơi blog nên nhiễm cách viết teen nhưng có cải tiến theo kiểu củ chuối - bạn có thể bấm vào đây đọc thêm về lối viết này).


Nữ vương:

- "Thú vật" với Bụt là con có, nhưng bệnh con nặng quá rồi, Hoa Đà đã hội chẩn với Tuệ Tĩnh và Hải Thượng Lãn Ông cũng bó tay... Táo:

- K0n ơi ta là Táo, Bụt dạo này dza nhăn quá, đi spa an dưỡng rồi. Thế giờ ta chỉ cách cho k0n, để k0n cùng chị em trở lại như xưa, k0n có đồng ý không?

Nữ vương:

- Có chứ ạ, thế phải làm sao hỡi Táo bón, nói đi mừ! Nhưng nói tiếng Việt cho dễ hiểu.

Táo (tức lắm, chỉ muốn tát cho một phát nhưng sợ nữ vương tỉnh ngủ đành nhịn)!
Táo dặn nữ vương chuẩn bị: Bê thui 9 lửa, rau muống rửa 9 lần, tôm trần 9 phát, đũa bát 9 đôi, gà lôi tần 9 kiểu, đà điểu luộc 9 con.
- Sau đó đúng 10 giờ ngày mai, khi Tin vịt về Táo 2010 đăng trên 24H, con lập đàn cầu nguyện thành tâm, tất sẽ có phép lạ xảy ra.

Nữ vương cười khanh khách:

- OK men, nhưng toàn các món lạ đời thế, con phải làm sao?

- Trong số tù nhân con bắt có một kì tài về nắn âu, ý lộn - nấu ăn, con giao cho hắn việc này đảm bảo sẽ “no” vấn đề... (nói vừa dứt câu, Táo tát một phát thật mạnh vào mặt nữ vương rồi lặn mất).

Nữ vương choàng tỉnh, má vẫn con ran rát. Nhớ lại giấc mơ kì lạ lúc nãy, nàng nửa mừng nửa lo, chẳng hiểu thần tiên giúp mình thật hay chỉ là một giấc chiêm bao.

Thế rồi chợt thấy list các món ăn để ngay đầu giường cùng với note: "Táo biết con không nhớ hết các món nên ghi lại cho con, nhớ mua hàng trong siêu thị ấy, dạo này dịch bệnh gia súc gia cầm ghê lắm! Đừng tham hàng rẻ mà làm các thần linh lở mồm long móng nghe con", nàng đã tin là thực bèn... lăn ra ngủ tiếp!

Chuông báo thức reo vang, mới 9h, nữ vương dụi dụi đôi mi cong bước xuống giường. Lâu lắm nàng mới dậy sớm vậy, hôm nay là ngày quan trọng mà, phải dậy sớm để chuẩn bị mọi việc chứ. Sau khi tắm gội, soi gương, trang điểm, soi gương, ăn uống, soi gương, xỉa răng, soi... răng, nàng lên triều. Một mặt nàng sai các cận thần chuẩn bị mọi thứ, một mặt ra lệnh thả bọn Tôn ra.

Sau khi được thả và nghe chuyện của nữ vương, cả bọn vui mừng khôn xiết, bây giờ chỉ còn trông đợi vào tài năng của Sa Tinh Tinh nữa mà thôi.

Như đã nói về Sa, chàng từng đi xuất khẩu lao động ở nhiều nước, việc bếp núc trở thành sở trường từ lâu. Hơn nữa, trong cuộc hành trình, cả hội đã qua bao vùng đất mới, Sa học hỏi thêm được bao kinh nghiệm, lever cao thêm mấy bậc. Nhiệm vụ nữ vương giao, chàng hoàn thành xuất sắc, cả hội được tha bổng thoát khỏi hình phạt làm hoạn quan.

Sau khi tế lễ cầu khấn, một tia sét long trời đánh xuống, tất cả nữ quốc lăn ra bất tỉnh trong 15'. Khi tỉnh lại, họ trở về là những cô gái ngày xưa. Nhưng do thiếu hơi giai đã lâu, họ nhìn hội của Tôn đắm đuối như cá chuối nhìn ếch con. Vậy là cả hội lại một phen nữa đạp xe 3 bánh đứt hơi... (nói thêm đoạn này, trong khi các chị em ngất, cả hội đã nhanh chóng tìm lại hành lý, xe cộ để chuồn luôn, vì sợ nếu phép mầu không linh nghiệm thì còn gì là đời trai nữa)!

Nhằm gần ngày Tết Canh Dần, cuối cùng thì cả hội đã tới được nơi cần tới. Đứng giữa đường cả hội ôm nhau òa khóc, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc văng tóe loe trong không khí, rơi xuống đất, bổ sung thêm muối khoáng cho cây trồng...

Họ tới ngay một nhà sách để tìm mua bộ tiểu thuyết “Gã khờ Hipteen và tóc vàng Sinja”, nhà sách báo: Hết! Tiếp tục một nhà nữa: Hết! Nhà nữa: Hết!... Chán nản và tuyệt vọng, bao nhiêu mồ hôi và công sức lẽ nào đổ hết xuống bể xuống sông.

Tôn tức tưởi bật khóc, nước mắt đàn ông rớt rơi lã chã lên con chiến mã mua ở chợ giời. Chợ giời, phải rồi, chợ giời!!! Tôn hét lên sung sướng, nước nào mà chẳng có một vài cái chợ giời.

Sau khi hỏi thăm người bản xứ, cuối cùng họ cũng tìm thấy một bộ tiểu thuyết “Gã khờ Hipteen và tóc vàng Sinja” ở khu chợ tồi tàn. Không thể tả hết niềm vui của các chàng trai, họ nhảy tưng tưng như một người rừng tay cầm dây thừng đi săn lợn rừng vậy.

Họ mua vé máy bay về nước, họ nhận đủ 20 vây vàng “chín số 4”, rồi về nhà. Người đưa tiền cho bố mẹ, người đưa cho bà xã, người đút lợn, người sắm Tết rình rang. Riêng Tôn sắm quả latop để lướt web xem có nơi nào viết về chuyện của mình không.

Không khí Xuân Canh Dần đang ngập tràn khắp trang Cười cũng như khắp muôn nhà!